Theo quy định của Luật Kiểm toán Nhà nước,
tất cả báo cáo quyết toán ngân sách địa phương phải
được kiểm toán trước khi hội đồng nhân dân phê chuẩn.
Đồng
thời, Kiểm toán Nhà nước có chức năng kiểm toán báo
cáo tài chính, kiểm toán việc quản lý, sử dụng ngân
sách, tiền và tài sản nhà nước….
Điều đó có nghĩa, việc sử dụng ngân sách của các địa
phương hoàn toàn thuộc diện cần được kiểm toán bởi
cơ quan kiểm toán. Thế nhưng, trên thực tế, vì nhiều
lý do khác nhau, có đến 50 % số tỉnh, thành phố trực
thuộc trung ương đã “lọt cửa” Kiểm toán Nhà nước
trong việc sử dụng ngân sách nhà nước tại địa phương
mình.
Kiểm toán “trách” địa phương
Mặc dù luật đã quy định, Kiểm toán Nhà nước có chức
năng kiểm toán ngân sách địa phương, tuy nhiên, kể
từ khi Luật Kiểm toán Nhà nước có hiệu lực (năm
2006) đến nay, Kiểm toán Nhà nước chưa nhận được bất
kỳ một yêu cầu nào từ phía địa phương trong vấn đề
kiểm toán ngân sách địa phương.
Theo thống kê, từ năm 2007 đến nay, Kiểm toán Nhà
nước mới chỉ kiểm toán được 50% tỉnh, thành phố,
huyện và 15% số xã, phường trong việc sử dụng ngân
sách nhà nước. Điều đó cho thấy một thực tế, có đến
½ địa phương trong cả nước đã “xem nhẹ” vai trò của
Kiểm toán Nhà nước, trong đó không loại trừ việc
thiếu minh bạch trong việc sử dụng, thu - chi ngân
sách nhà nước tại nhiều địa phương.
Theo ông Lê Đình Thăng, Phó kiểm toán trưởng Kiểm
toán Nhà nước khu vực 1, ngay cả những địa phương
được kiểm toán thì việc xử lý những kết luận, kiến
nghị của Kiểm toán Nhà nước cũng mới chỉ dừng lại ở
xử lý tài chính, còn việc xử lý trách nhiệm cao hơn
của các cá nhân tổ chức phần lớn vẫn được các địa
phương…bỏ qua.
 |
|
"Bệnh nghề nghiệp" của Kiiểm toán nhà nước
là khen ít, chê nhiều |
Theo
ông, một trong những nguyên nhân khiến cho các địa
phương “né” Kiểm toán Nhà nước là do pháp luật quy
định chưa cụ thể, rõ ràng. Ngoài những quy định
trong Luật kiểm toán còn mang tính “chung chung” thì
không có một văn bản nào quy định bắt buộc các địa
phương phải thực hiện kiểm toán và sử dụng kết quả
kiểm toán ngân sách trong hoạt động của địa phương.
Chính những kẽ hở này đã đưa đến một hệ quả là hầu
hết các địa phương không những không chấp hành đầy
đủ những quy định về kiểm toán mà còn xem nhẹ vai
trò của Kiểm toán Nhà nước với tư cách là một công
cụ cung cấp thông tin hữu hiệu cho việc quản lý thu
- chi ngân sách của địa phương.
Và "lý" của địa phương
Theo ông Hoàng Đình Thạch, Phó chủ tịch UBND tỉnh
Thái Bình, một nguyên nhân quan trọng khiến nhiều
địa phương thiếu “mặn mà” với Kiểm toán Nhà nước là
do chính tính chất đặc thù của cơ quan này.
Ông cho rằng, trong khi việc giám sát sử dụng ngân
sách địa phương là một chu trình liên tục, bao gồm
từ lập ngân sách, phê duyệt, phân bổ, quản lý, sử
dụng đến quyết toán ngân sách… thì Kiểm toán Nhà
nước chỉ tham gia mỗi khâu hậu kiểm, tức chỉ tập
trung vào báo cáo quyết toán ngân sách.
Chính vì vậy, trong hoạt động của mình, Kiểm toán
Nhà nước vẫn nặng về phát hiện các vụ việc tiêu cực,
tham nhũng, sai trái, vi phạm pháp luật trong quản
lý hơn là việc đánh giá tính trung thực, khách quan,
công khai minh bạch cũng như hiệu quả của việc sử
dụng ngân sách với điều kiện thực tế của địa phương.
Bình luận về ý kiến trên, Tổng kiểm toán Nhà nước
Vương Đình Huệ cho rằng, đúng là nhiệm vụ của kiểm
toán là phải đánh giá được hai mặt tốt xấu của đối
tượng được kiểm toán. Tuy nhiên, do thói quen nghề
nghiệp của các kiểm toán viên là “vạch là tìm sâu”
nên nhiều khi cũng quá chú trọng vào việc tìm ra sai
phạm.
Còn theo ông Nguyễn Đình Bàng, Ủy viên thường trực
Hội đồng Nhân dân tỉnh Thái Nguyên, một trong những
lý do khiến mối quan hệ giữa Kiểm toán Nhà nước và
đại phương không hiệu quả là do đơn cơ quan kiểm
toán đã xem nhẹ vai trò của hội đồng nhân dân tại
địa phương, trong khi cơ quan này là cơ quan quyền
lực nhà nước, hiểu rõ nội dung cũng như các đơn vị
cần được kiểm toán trên địa bàn.
Thế nhưng, khi Kiểm toán Nhà nước về địa phương thì
thông thường chỉ làm việc qua UBND tỉnh, các cơ quan
chuyên môn và đơn vị được kiểm toán mà “bỏ qua” hội
đồng nhân dân.
Còn theo bà Bùi Thu Hương, Phó chủ tịch Hội đồng
Nhân dân tỉnh Nghệ An, nguyên nhân khiến cho địa
phương “né” kiểm toán là do sự lệch pha trong hoạt
động của mỗi bên. Thông thường, các địa phương sẽ
phải công bố báo cáo quyết toán của mình vào tháng
cuối năm.
Trong khi đó, thời gian để Kiểm toán Nhà nước hoàn
thành một báo cáo kiểm toán về thu chi ngân sách
trong năm của địa phương cũng phải cần 1-2 tháng. Do
vậy, địa phương không thể ngồi chờ kết luận của Kiểm
toán Nhà nước.
“Chỉ khi đổi mới, hoàn thiện được hệ thống pháp luật
kết hợp với nỗ lực hết mình của cả hai bên thì mới
có thể đạt được kết quả cao…”, bà Hương nhấn mạnh.
Theo
Từ Nguyên
